Bánh ít là món ăn quen thuộc của nhiều địa phương Nam bộ, nhưng bánh ít nếp xào chỉ có ở nhà dì tôi, xã Hậu Mỹ Trinh, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Cả nhà tôi gọi đó là món bánh ít Sáu Thảo.
Bánh ít nếp xào
Từ khi 15, 16 tuổi, Sáu Thảo (tên thường gọi của chị Võ Cao Hồng Thảo - người chị em bạn dì thân thiết của tôi) đã nổi tiếng khắp vùng Cầu Trắng, xã Hậu Mỹ Trinh này bởi những món ngon như bánh da lợn, bánh bông lan, bánh ít trần… Thế nhưng khi Sáu Thảo "phát minh" ra bánh ít vỏ nếp xào thì cả xứ này ai cũng muốn chị Thảo của tôi về...làm dâu.
Cũng là bánh ít, nhưng Sáu Thảo làm vỏ bánh không phải bằng bột nếp xay mà là nếp ngâm nước cốt dừa cùng một ít muối. Nếp được ngâm khoảng một tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, chị Thảo hấp đậu xanh (nửa hột, đã đãi vỏ) và đậu phộng. Hai thứ đậu này hấp cùng nước cốt dừa. Hấp xong, đậu xanh, đậu phộng được trộn đều với đường cát, dừa cứng cạy xắt sợi và xào trên chảo lửa già.
Khi nhân đã thơm lừng, chị Thảo bắc xuống để chúng tôi, những thợ phụ của chị vo viên. Đó cũng là lúc chị bắc chảo thứ hai lên bếp để xào nếp. Chảo nếp xâm xấp nước cốt dừa được xào vừa đổ nhựa là ngưng. Lúc này , các thợ phụ (là mấy đứa em gái vụng về chúng tôi) bắt đầu gom những nia lá chuối đã được cắt vuông vức, đẹp đẽ từ sân nắng vào.
Tới công đoạn “bắt” bánh. chị Thảo lấy tay thoa ít dầu, nhéo một cục nếp, đập dẹp rồi “áo” vỏ nếp tròn quanh viên nhân. Mấy tay bắt bánh cùng lúc, đứa khéo vo tròn, đứa vụng về như tôi, chẳng viên bánh nào bằng với viên nào. Khi bánh đã đầy mâm, chúng tôi bắt đầu gói bánh. Mỗi chiếc bánh được gói hai lớp lá, lớp đầu gói xoắn lá chuối thành hình cái phễu, bỏ viên bánh vào, rồi gấp nếp hai bên. Lớp ngoài, chiếc lá chuối to hơn được gấp từng nếp rẽ quạt ngược vào để cái bánh có hình tháp tam giác đều.
Cứ đủ một xửng bánh là chị Thảo lại cho vào nồi hấp. Khi mẻ bánh đầu tiên chín tới, mấy tay thợ phụ chúng tôi là những kẻ thử đầu tiên. Bánh ngọt, dẻo, thơm và béo ngậy, ngon lạ lùng.
Hơn hai mươi năm qua, mỗi lần nhà có giỗ, mấy đứa thợ phụ chúng tôi (giờ đều U.40 ) lại điện về quê, nhắc Sáu Thảo "chủ xị" món bánh ít nếp xào. Bánh của Sáu Thảo theo chân mấy đứa chúng tôi đi khắp mọi miền đất nước, để chúng tôi khoe với nhà chồng. Ai mở bánh ra, thấy những hạt nếp còn nguyên vẹn, kết vào nhau ở vỏ bánh đều ngạc nhiên tròn mắt, hỏi: “Sao hay quá vậy?”. Khi ăn bánh, ai cũng khen ngon, khiến chúng tôi "nở mũi" hãnh diện.
Theo PNO






























Gửi