Có mặt ở đất nước này cùng với chiến tranh, chiến tranh đã lùi xa nhưng tôi vẫn ở lại và được người dân ở đây chấp nhận, yêu mến và là món ăn ưa thích của nhiều người, nhiều thế hệ.
> NemNgon cuốn thủ công, giao hàng miễn phí tận nơi
Bây giờ tuy tuổi thọ khó ai sánh kịp nhưng tôi vẫn không ngừng refresh bản thân để phù hợp hơn với dạ dày của người thưởng thức. Này nhé, trước tôi phải nung mình trong lò than xấu xí, bẩn thỉu rồi theo chân người ta đi đây, đi đó. Nay tôi đã ở trong lò điện sạch sẽ, hiện đại, trông tôi cũng đẹp đẽ hơn, ít khi cháy đen, lúc nào cũng một màu vàng mật ong thật ngon mắt!

Tự refresh bản thân để được yêu mến hơn, nguồn ảnh: threekidcircus.com

Tôi có nhiều hình dáng, nguồn ảnh: imageshack

Bánh mỳ nhân thịt, nguồn ảnh: Zunkim.wordpress
Rong ruổi bến xe
Cứ ngỡ những năm 80, 90 của thế kỷ trước khép lại, tôi sẽ an phận trong một cửa hàng nào đó trên phố và hàng ngày được người ta chở đến các cửa hiệu bánh mỳ, các nhà hàng, quán ăn… thế mà đến giờ tôi vẫn trung thành với hầu hết các bến xe, ga tàu của mọi miền đất nước. Tôi không hề tự ti vì phải rong ruổi cái chốn phức tạp ấy. Tôi hạnh phúc biết bao khi chủ nhân trao tôi đến khách hàng và nhận về những đồng tiền mồ hôi nước mắt. Những lúc ấy tôi đọc trong ánh mắt của các chị niềm vui sướng rất đời thường của những người vợ, người mẹ.
Theo chân khách hàng, tôi về miền quê xa, lên cả núi cao, ra biển đảo, đi rất nhiều nơi và tận hưởng niềm kiêu hãnh trước những đứa trẻ quê khi chúng háo hức đón chờ tôi trong ba lô của người đi xa trở về.
Ở các ga tàu, bến xe, tôi trở thành thổ công, thổ địa, thuộc hết mọi ngóc ngách, biết cả tính nết, sở thích của những nhân viên ở đó. Cũng có khi tôi thương lắm một cô cậu sinh viên đợi xe về nhà chẳng may bị móc túi, mất hết tiền bạc. Họ thường nghĩ đến tôi trong hoàn cảnh ấy vì tôi rẻ, chỉ 2000 đồng là mua được. Thương lắm nên tôi cố phồng thật to để họ được no dù chỉ ăn có một “chiếc tôi” - bánh mỳ bến xe.

Bánh mỳ bến xe, nguồn ảnh: Tintuc.xalo
Số phận lề đường
Các chị bán hàng tuy chẳng được học hành nhiều, nhưng họ nhạy bén lắm nhé. Họ đem tôi ra lề đường bán, tuy có nắng gió, bụi bẩn, vất vả nhưng tiện cho người mua nên tôi bán rất chạy. Thậm chí tôi còn có thương hiệu lề đường chứ chẳng chơi, ví dụ như “bánh mỳ Ngã Tư Sở”. Người ta kháo nhau rằng: “Mua bánh mỳ ở Ngã Tư Sở ngon hơn nơi khác nhiều”, quả có thế thật nhưng đây là bí mật nghề nghiệp tôi không thể tùy tiện tiết lộ với độc giả.

Bánh mỳ lề đường, nguồn ảnh: forum.xing
Những năm đầu bị vác ra lề đường, tôi lấy làm buồn lắm, nhưng dần dà cũng quen. Giờ tôi lại thấy vui, không muốn như nhiều bạn bè tôi nằm trong tủ kính, tuy đẹp nhưng buồn. Ở ngoài đường, tôi nghe được bao chuyện hay, nhìn thấy bao cảnh ngộ, sự việc. Bây giờ, nhật ký của tôi đã kín những chuyện “thông tấn xã vỉa hè”, nhưng tôi vẫn thấy thú vị. Thế nên giờ tôi có thể tự hào mà nói rằng “tôi là người rất hiểu đời, hiểu chuyện”.
Thay cho lời kết
Cũng có nhiều khi tôi buồn lắm vì không được xếp vào những món ăn ngon như phở, không được người Hà Nội tự hào như bún chả, bún ốc. Nhưng tôi biết mình rất cần thiết với nhiều người. Buổi sáng mọi người yêu thích tôi hơn phở vì tôi tiện hơn. Sinh viên thì yêu tôi lắm, vì tôi thức ôn thi cùng họ, giúp họ lấy sức mà ôn. Dù chẳng được tôn vinh nhiều, nhưng giờ tôi không buồn nữa, vì tôi biết hàng ngày mình vẫn được mua về, và được nhắc đến.
Thái Nam






























Gửi