Rau muống cứ hiền lành, tần tảo nắng mưa cùng người dân quê gom góp ân tình, bình dị và lặng thầm để gợi nhớ và kết nối trái tim những người con về gần với quê hương thân yêu.

> NemNgon cuốn thủ công, giao hàng miễn phí tận nơi

*Bạn có thể chia sẻ, góp ý, bình luận của mình trên http://www.facebook.com/monngonplus

Kỷ niệm có thể gọi tên, nhưng cũng có kỷ niệm chỉ là chút dư âm miên man, len lỏi vào ký ức. Dù đi xa tôi vẫn nhớ về quê hương, chốn thiêng liêng, nơi có những món ăn giản dị và khiêm nhường, dân dã và mát lành nhưng không thể thiếu, đó là món nộm rau muống.

Ở một góc vườn, hay trong ruộng cạn xen với cả những loại rau khác, chẳng có thứ rau nào sức sống mãnh liệt, dễ trồng như rau muống. Rau muống cứ hiền lành, tần tảo nắng mưa cùng người dân quê gom góp ân  tình, bình dị và lặng thầm để gợi nhớ và kết nối trái tim những người con về gần với quê hương thân yêu.

Nộm rau muống, giản dị và quá đỗi quen thuộc, món ăn “dai dẳng” luôn có mặt trong những bữa cơm nghèo. Không có một thứ rau nào lại gần gũi và thảo hiền như rau muống, thứ rau duy nhất có thể ăn suốt quanh năm.

Từ ngọn rau xơ mới xanh non, mỡ màng sau những cơn mưa rào của ngày hè oi ả, đến ngọn rau sẫm xanh, dai dai vì nhiều nhựa của mùa thu đều mang hương vị riêng và nét đặc biệt của nó.  Cái vị cằn chát như đầy suy tư, nghĩ ngợi của rau muống mùa đông và cả những chồi mầm, rau lộc ngọt bùi khi xuân đến. Vị thanh mát như hội tụ trong đĩa rau muống nộm đậm đà đủ vị mặn, ngọt, chua, cay, quen thuộc đến ngàn đời mà chỉ riêng rau muống mới có.

Mảnh vườn nhỏ trước nhà, bao giờ mẹ tôi cũng dành một khoảng khiêm nhường để trồng rau muống quanh năm. Sáu giờ sáng, cái nắng bình minh bắt đầu chói chang, len lỏi vào cửa sổ, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên nhánh rau non tơ, mẹ đã thức dậy hái rau. Tôi đang còn ngỡ ngàng chưa kịp cất lời, mẹ cười bảo: “rau mới ngắt sẽ có vị ngái nên phải hái từ sớm và ngâm nước cho sạch”.

Rau muống mùa hè xanh rộ, cứ vài hôm lại thấy đĩa muống nộm xuất hiện trong bữa cơm. Mẹ làm thật đơn giản nhưng hương vị chẳng chê vào đâu được.

Rau muống rửa sạch, chần qua nước nóng cho giòn, để cả cọng hoặc chẻ làm đôi, cho vào cái đĩa thật to rồi trộn lẫn với rau kinh giới và rau ngổ đã thái chỉ. Để món nộm thêm bùi, mẹ tôi đã kỳ công rang, giã lạc trộn và phủ lên bề mặt đĩa nộm.

Chỉ còn một công đoạn nhỏ nữa là nêm gia vị, tỏi, ớt, đường và nước mắm ngon cho vào bát đánh bông rồi trộn đều vào đĩa rau muống đã nguội. Chanh cắt đôi, bỏ hạt vắt lấy nước cốt và rắc đều lên đĩa rau, ướp khoảng 10 phút là có thể thưởng thức.

 Đĩa nộm rau muống ánh lên màu xanh của rau, màu vàng ruộm của lạc, một chút sắc đỏ của ớt chín. Vị thanh chua của chanh, vị cay của ớt, ngọt nhẹ nhàng của đường và vị bùi bùi của lạc rang.

Hương sắc đó, mùi vị đó được tạo nên từ sản vật giản dị chốn quê hương, là thứ rau quả được trồng trên chính mảnh vườn của mỗi gia đình. Có phải thế chăng mà vị chua, cay, mặn, ngọt càng thêm đậm đà, luôn nhắc cho người ta nhớ đến sự lam lũ, tần tảo và cả niềm hạnh phúc trong lao động.

Nộm rau muống, bình dị đó nhưng chính là tình cảm dịu dàng, sâu đậm mẹ dành cho đứa con gái lâu ngày về thăm quê.

Ngọc  Dung